Những bài văn hay lớp 11

Phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ Người Tử Tù có dàn ý chi tiết

Nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm Chữ Người Tử Tù là một nhân vật thể hiện được nghệ thuật của nhà văn Nguyễn Tuân. Huấn Cao là một hình tượng đẹp về phí phách về thiên lương trong sáng. Ôn thi Ngữ Văn sẽ hướng dẫn cho các em học sinh được biết thêm được những đặc điểm hay và đặc sắc về mặt nghệ thuật mà Nguyễn Tuân gửi gắm thông qua bài lập dàn ý sau đây.

I, Dàn ý chi tiết cho đề bài Phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ Người Tử Tù

1, Mở bài

– Giới thiệu tác giả Nguyễn Tuân và tác phẩm Chữ người tử tù

– Giới thiệu nhân vật Huấn Cao

2, Thân bài

– Nói đôi nét về nhân vật Huấn Cao: Huấn Cao được xây dựng lên chính là một người có tài viết chữ nhanh và đẹp. Huấn Cao còn là một nhân vật anh hùng, ông cũng đã dám đứng lên chống lại triều đình. Khi mà việc không thành, ông bị bắt và bị án tử hình, những ngày ở trong tù ông lại gặp một quản ngục có cùng sở thích như ông đó là yêu cái đẹp – chữ Hán và rất quí trọng nghĩa khí tài hoa. Chính vì lẽ đó mà quản ngục đã biệt đãi Huấn Cao và tìm cách xin Huấn Cao chữ. Khi nhận thấy được tấm lòng của của viên quản ngục Huấn Cao đã cho chữ và đưa ra lời khuyên cho viên quản ngục

a, Vẻ đẹp tài hoa nghệ sĩ của Huấn Cao

– Huấn Cao được biết đến chính là một con người tài hoa khác thường. Nhà văn Nguyễn Tuân đã mieu tả Huấn Cao là một người có tài viết chữ Hán.

– Tài viết chữ của nhân vật Huấn Cao được thể hiện thông qua

+ Những lời ngợi ca và mong ước cháy bỏng của quản ngục đó là “Chữ ông Huấn Cao đẹp lắm, vuông lắm” và chữ của Huấn Cao chính là một báu vật trong đời.

“Có được chữ ông Huấn mà treo là có một báu vật trên đời”.

tươi tắn nó nói lên những cái hoài bão tung hoành của một đời con người”.

– Nhân vật Huấn Cao còn là một người nghệ sĩ chân chính thể hiện thông qua

+ Ông Huấn Cao cho chữ, tặng chữ những người tri âm tri kỉ chứ không bán chữ. Ở Huấn Cao không bao giò vì vàng ngọc hay quyền thế mà phải ép mình viết câu đối cho ai cả mà ông chỉ cho chữ những ai biết yêu cái đẹp và có thiên lương.

Ông cha ta cũng có câu “Nét chữ nết người” dường như cũng đã thể hiện phẩm chất trọng nghĩa khinh lợi, thể hiện được một nhân cách cao đẹp của Huấn Cao

b, Huấn Cao là một trang anh hùng có phí phách, hiên ngang và bất khuất.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ “Chiều xuân” của Anh Thơ

Thông qua cái nhìn của quản ngục thì Huấn Cao là người bản lĩnh, có tài năng, chí lớn hơn người. Nhân vật Huấn Cao là người đứng đầu bọn phản nghịch và dám đứng lên chống lại triều đình mà ông căm ghét và khi bị kết án ông cũng không sợ. Thực sự có thể nhận thấy được khi dưới con mắt của Huấn Cao thì những kẻ đại diện cho quyền lực thống trị chỉ luôn làm trò dơ bẩn cho nên ông thể hiện thái độ khinh bạc.

– Nhân vật Huấn Cao là người anh hùng đầy dũng khí. Có thể thấy được tuy chí lớn không thành nhưng ông vẫn giữ thái độ hiên ngang và đặc biệt không chịu khuất phục trước bạo lực cường quyền mà cứ sống những ngày cuối đời một cách oanh liệt.

c, Ông Huấn Cao còn là người có tâm hồn cao đẹp và có thiên lương trong sáng

– Huấn Cao cũng luôn luôn biết cân nhắc, phân biệt tốt – xấu, không cố chấp, biết sai sửa sai. Khi cảm thấy được tấm lòng biệt nhỡn liên tài và đồng thời Huấn Cao cũng đã hiểu ra được tấm lòng tri âm của quản lục thì ông đã cho chữ quản ngục.

– Thêm nữa là một lời khuyên chân thành của Huấn Cao với viên quản ngục đã cho thấy ông là người có một thiên lương trong sáng và cao đẹp.

>>> Tác phẩm Chữ Người tử tù cũng chính là bài ca bi tráng về sự bất diệt của thiên lương, của tài năng và nhân cách luôn luôn cao đẹp ở con người. Tác phẩm nêu lên bài học về thái độ tôn trọng tài năng, phẩm giá của con người và vẻ đẹp của một tấm lòng trọng nghĩa, thêm nữa là một cách ứng xử cao thượng và chứa chan được tinh thần văn hóa.

3, Kết bài

Khẳng định lại nhân vật Huấn Cao có vai trò quan trọng trong tác phẩm, Huấn Cao là một người có tàu, có tâm trong sáng và luôn bất khuất trước cái ác.

II, Phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ Người Tử Tù

Bài làm

Nguyễn Tuân từ lâu cũng đã được nhắc đến là một nghệ sĩ tài hoa. Thực sự cứ mỗi khi đọc tác phẩm của ông là đều là những trang văn tài hoa và luôn mang lại được một sự hấp dẫn. Ttruyện ngắn Chữ người tử tù cũng là một tác phẩm như thế, đồng thời lại còn là một thành công lớn và thành công của Nguyễn Tuân

Loading...

Nguyễn Tuân cũng đã xây dựng lên nhân vật Huấn Cao là một con người tự trọng, sống hiên ngang bất khuất. Thực sự không có sức mạnh quyền thế, bạc vàng nào có thể khuất phục Huấn Cao được cả. Huấn Cao là một trong số ít những con người chọc trời khuấy nước mà chỉ đếm trên đầu ngón tay, vì vậy mà ông chẳn bao giờ sợ cường quyền. Khi giang sơn bị triều đình phong kiến đang ngày càng suy thoái, mục ruỗng khiến dân chúng lầm than. Lúc đó thì Huấn Cao chống lại triểu đình ấy và bị gọi là giặc nhưng lại vì nghĩa lớn. Khi mà Huấn Cao bị bắt, ngay cả khi sắp lên đoạn đầu đài mà vẫn cứ còn coi thường mọi thứ. Đồng thời Huấn Cao lại có những suy nghĩ, có những hành vi thật phóng khoáng biết bao. Ông vẫn cứ thản nhiên nhận rượu thịt và như cứ coi như đó là một việc vẫn làm trong cái hứng bình sinh, dù đang bị cầm tù.

Xem thêm:  Phân tích hình tượng sông Đà trong tùy bút Người lái đò sông Đà có dàn ý chi tiết

Phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ Người Tử Tù 

Qủa thực khi dưới con mắt Huấn Cao thì tất cả những bọn cầm quyền chỉ là một lũ tiểu nhân thị oai, cho nên ông luôn tỏ ra khinh bỉ chúng. Cho dù bản thân Huấn Cao đang ở giữa cảnh tàn nhẫn, lừa lọc giữa một đống cặn bã thì ông vẫn cứ thể hiện được thái độ kiên quyết, không chịu khuất phục. Thế rồi sau khi viên quản ngục khép nép hỏi ông có cần thêm gì nữa không thì Huấn Cao vẫn cứ dửng dưng và trả lời như tát vào mặt đối phương. Đây quả thực cũng chính là cái phí phách, cai tư thế hiên ngang ở ngay nơi ngục tù.

Huấn Cao vốn được biết đến chính là con người chọc trời khuấy nước, hiên ngang bất khuất, ở Huấn Cao dường như cũng không biết sợ cái gì nhưng Huấn Cao lại ca ngợi, luôn luôn quý trọng bản chất tốt đẹp của con người, đồng thời ca ngợi thiên lương nữa. Đọc giả có thể nhận thấy được thông qua lời khuyên bảo cuối cùng đối với viên quản ngục dường như cũng đã lại thể hiện cái tâm của Huấn Cao. Thực sự lời ấy là tiếng lòng là tâm huyết của ông đó là lời khuyên chân thành “Tôi bảo thực đấy, thầy quản nên tìm về nhà quê mà ở đã. Còn ở đây, khó giữ thiên lương cho lành vững và rồi cũng nhem nhuốc mất cả đời lương thiện đi”

Nhà văn Nguyễn Tuân cũng đã xây dựng lên nhân vật Huấn Cao là một người biết yêu cái đẹp và cảm thông với người biết yêu cái đẹp. Huấn Cao hiểu được tấm lòng quản ngục thì sẵn sàng chó chứ, có lẽ chính bởi ông cảm là cảm cái bản chất thiên lương.

Nguyễn Tuân đã dùng những ngôn từ đẹp nhất để giúp cho Huấn Cao là người tài hoa rất mực, bên cạnh cầm kì, thi, họa không đâu. Huấn Cao có tài viết chữ, chữ của ông nổ tiêng cả một vùng và ai ai cũng phải ngợi khen chữa ông “chữ ông đẹp lắm, vuông lắm”. Qủa thật, chính cái tài hoa ấy chỉ dành riêng cho người tri kỉ của ông mà thôi chứ không phải ai ông cũng cho chữ “Đời ta cũng mới viết có hai lọ tứ bình và một bức tranh trung đường cho ba người bạn của ta thôi!”. Và người đọc như cũng cảm nhận thấy được ở lần cho chữ cuốỉ cùng của đời ông là một ngoại lệ. Và đó – cảnh cho chữ thực sự một cảnh tượng xưa nay chưa từng có đã xảy ra bởi vì cảm cái tấm lòng, cảm nhận được thiên lương cao đẹp. Người đọc có thể nhận thấy được chính đoạn cho chữ có thể nói là một đoạn rất hay, đoạn này cũng đã có thể thể hiện tài năng của Nguyễn Tuân trong miêu tả, cũng như dựng cảnh và thể hiện tài năng của nhân vật Huấn Cao.

Xem thêm:  Phân tích hình tượng con sông Đà trong tùy bút Người Lái Đò Sông Đà có dàn ý

Có lẽ rằng cũng chính cái cao đẹp đối lập với dơ bẩn. Thú vui chơi chữ đẹp, viết chữ đẹp thực là một nét đẹp thanh tao và nó phải diễn ra trong cảnh thanh khiết của thiên nhiên và lòng người nữa. Thế nhưng đối lập ở đây đó chính là cảnh cho chữ có ánh sáng của đuốc, có được mùi thơm của mực, lụa như cũng đã tỏa sáng lung linh. Thêm vào đó là lời khuyên của Huấn Cao cho viên quản ngục cho thấy được rằng cái đẹp không thể cùng sống với cái ác được.

Người đọc có thể nhận thấy được nhân vật Huấn Cao như nhiều nhân vật chính diện khác ở trong tác phẩm “Vang bóng một thời” và  nhất thiết là con người luôn hiện lên trên bình diện tài hoa. Ở nhân vật Huấn Cao, người đọc cũng có thể nhận thấy được bên cạnh tài hoa thì Huấn Cao cũng sẽ có vẻ đẹp khí phách của một người có trách nhiệm đối với thời cuộc. Thực sự đó cũng chính là nét độc đáo của Huấn Cao so với nhân vật khác của Nguyễn Tuân.

Sử dụng ngôn ngữ văn xuôi điêu luyện, đồng thời với nghệ thuật miêu tả tinh nhạy của Nguyễn Tuân dường như cũng đã toát lên không khí một thời đã qua. Thông qua nhân vật Huấn Cao, hình ảnh con người khí phách tài hoa có trách nhiệm cao đối với đất nước được thể hiện rõ ràng. Với nhân vật Huấn Cao đã làm lên giá trị, sức sống cho tác phẩm Chữ người tử tù.

Thông qua bài hướng dẫn lập dàn ý cũng như bài văn mẫu trên mà Ôn thi ngữ văn mang đến đã mang cho người đọc nhận thấy được vẻ đẹp của nhân vật Huấn Cao. Huấn Cao là một người vừa có tài vừa là người có thiên lương trong sáng đã cảm hóa được viên quản ngục.

Minh Nguyệt

Loading...